Tôi thành bà hoàng khi sinh con gái

Tôi là con út trong một gia đình có bốn chị em gái. Ngay từ ngày bé, tôi đã ý thức được mình là một đứa trẻ không được chào đón trong gia đình, chỉ vì tôi là con gái.  Nghe bà ngoại tôi kể lại, ngày mẹ tôi sinh, ông bà nội không nhìn ngó, bố tôi buồn chán nên đi uống rượu, chỉ có mình mẹ lủi thủi vật lộn chăm tôi  lúc mới lọt lòng.

Thay vào việc được nâng niu và cưng chiều như những đứa trẻ khác, tuổi thơ của tôi là những trận đòn roi, sự mắng nhiếc, là sống quanh câu nói “cái loại vịt giời nuôi phí cơm tốn gạo”. Tuổi thơ của tôi chưa từng biết đến những bộ quần áo mới, quần áo của tôi là đồ cũ của những chị lớn để lại, là của người khác thương tình cho. Tuổi thơ cô đơn của tôi chỉ có mẹ và các chị, chưa bao giờ biết tới sự ôm ấp, cũng như một câu nói yêu thương nào từ bố. Tôi cứ lên lên như thế và trong tiềm thức đã in hằn quan điểm việc sinh con gái là một sự đau khổ với người mẹ cũng như nghiệp chướng với chính đứa trẻ.

Tôi thành bà hoàng khi sinh con gái

Tôi tốt nghiệp đại học, có một công việc làm tốt, sau bao nhiêu năm yêu anh, cũng đã đến lúc tôi phải cưới. Tôi không sợ bước vào cuộc hôn nhân. Tôi là một người khéo léo nên cũng đã được lòng hai bên gia đình nội ngoại nhà chồng, chồng tôi là một người tốt, biết yêu thương và san sẻ. Nhưng mà điều tôi sợ nhất chính là việc sinh con. Vì hai chị lớn trong gia đình nhà tôi đi lấy chồng, dù mới đẻ mỗi chị một người con gái, nhưng đã nhận được nhiều điều tiếng qua lại, nói “rồi cũng lại đẻ lũ vịt giời giống mẹ nó thôi”. Thật sự tôi rất sợ, đặc biệt cảm thấy rất áp lực.

Thế rồi ngày trọng đại của gia đình tôi cũng tới, tôi mặc áo cưới sánh vai cùng chồng trong sự chúc phúc của mọi người, ai đấy đều chúc vợ chồng tôi hạnh phúc, sớm sinh quý tử. Nghe những câu nói ấy, tôi vừa mừng, vừa lo. Nó giống như một trách nhiệm với người phụ nữ, sinh con nối dõi tông đường cho nhà chồng.

Cuộc sống của những ngày đầu tiên của một cô dâu trẻ với tôi không quá nhiều áp lực, mẹ chồng chu tất quán xuyến mọi công việc trong gia đình, bố chồng thì tâm lý nên không để tâm nhiều chuyện con dâu vụng về, làm đổ cái này, vỡ cái kia. Cuộc sống với một nàng dâu trẻ như tôi bước đầu như vậy đã được coi là viên mãn.

Ngày biết tôi có thai, cả gia đình nhà chồng như vỡ òa trong hạnh phúc, tôi cảm tưởng như mình trở thành một bà hoàng kể từ giây phút đó. Mọi công việc từ nhỏ nhất đến lớn tôi đều không phải động tay, bát không phải rửa, quần áo không phải giặt, cơm không phải nấu… Bố mẹ chồng căn dặn tôi đi đứng phải nhẹ nhàng, từ tốn, không được cáu gắt không tốt cho thai nhi. Chồng tôi chỉ cần to tiếng một chút là bị bố mẹ tôi mắng ngay. Bao nhiêu món ngon bố mẹ chồng tôi đều nấu cho tôi ăn để tẩm bổ. Tôi thấy mình thật may mắn khi được làm dâu trong một gia đình tốt như vậy, quan tâm con cháu đến như thế.

Tôi thành bà hoàng khi sinh con gái

Khi biết tôi mang thai bé gái, mẹ chồng tôi thích lắm, bà bảo cuộc đời bà sinh ra ba đứa con trai, tụi nó sống không tình cảm, không quan tâm nhiều, nên bà gần như cảm thấy cô đơn trong chính căn nhà của mình. Bao lâu bà luôn ao ước có được một đứa cháu gái, để được cưng nựng, được mua váy áo đẹp, nhưng hai chị dâu của tôi đều sinh bé trai, nên bà mong mãi được đứa cháu gái. Bố chồng tôi thường ngày ít nói, nhưng hôm ý cũng hùa theo mẹ chồng, ông vẽ ra viễn cảnh đứa cháu gái rượu tình cảm với ông, rót nước, lấy tăm cho ông. Vậy mà, lúc đầu khi biết kết quả siêu âm là con gái, lòng tôi rối như tơ vò vì sợ, dù sao anh cũng là con trai, và bao nhiêu cảnh đời làm dâu ê chề vì sinh con gái rồi…

Mẹ chồng thường xuyên hỏi thăm các bà bạn, thậm chí còn lên mạng để tìm kiếm cách chăm con dâu chửa thế nào, nấu các món ăn ra sao để đảm bảo dinh dưỡng cho cả mẹ, cả con, để đẻ con khỏe, con xinh.  Cứ cách ngày bà lại nấu cháo cá chép, mua thật nhiều trứng gà, nước dừa cho tôi ăn. Bà bảo ăn uống như thế thì mai kia con gái sinh ra nó mới được xinh đẹp.

Sau 9 tháng hơn, thì con gái của tôi cũng chào đời. Ngay khi em vừa được trao từ tay bác sĩ ra, mẹ chồng tôi đã ôm, cựng nựng xuýt xoa “ ôi à, trộm vía quá! Con lớn nhanh bà cho đi chơi với các anh chị nhé”. Nghe những câu nói cưng nựng cháu của mẹ chồng, mà bao cơn đau đớn của tôi nó như tan biến hết. 3 tháng ở cữ, bà không cho tôi làm bất kì một việc gì, từ việc nhỏ nhất đến lớn, chăm cháu cũng một tay bà làm, cơm nước bà cũng đưa tận vào phòng cho tôi ăn, bà cho tôi được nghỉ ngơi để sữa về dồi dào cho cháu bú cho lớn. Bà kiếm lá trầu kẻ lông mày lá liễu cho cháu, lấy nước dừa tắm cho cháu trắng… Mẹ vụng dại, không biết chăm con, bà mắng để bà làm, cứ nghỉ ngơi. Cuộc sống của tôi những ngày ở cữ không căng thẳng như các chị đã từng nói, mà rất vui và hạnh phúc.

Thật sự, đến lúc này tôi mới thật sự cảm thấy nhẹ nhõm và yên tâm phần nào. Không nói ra, nhưng bản thân tôi từ lúc biết mình mang thai con gái đã rất lo lắng, sợ sẽ bị hắt hủi. Ngẫm lại cái phận “vịt giời” của mình khi ở chính nhà đẻ, nhìn lại chuyện nhà chồng yêu con, thương cháu. Tôi thấy mình quá may mắn…

Mai Trần
 (Theo Congluan)

 

Theo Em Đẹp
Đồ dùng nhà cửa đồng giá 29K

TẶNG TỚ 1 LIKE RỒI XEM TIẾP NHÉ!

×