Mối tình của “ông trùm” xã hội đen dùng súng hoa cải đầu tiên ở Hải Phòng

Trùm giang hồ có số “đào hoa”

Trường “trộm”,  ông trùm dùng súng hoa cải đầu tiên ở Hải Phòng, người từng gây ra những vụ bắn súng, đâm chém đẫm máu ở đất Cảng. Khi mới 23 tuổi, Trường trở thành kẻ đâm thuê chém mướn có máu mặt nhất đất Hải Phòng. Dưới trướng ông trùm có hàng trăm đàn em chỉ cần có lệnh của đại ca là vác dao kiếm, súng đạn đi “xử đẹp” kẻ thù. Cuối năm 2005, khi  đang ở đỉnh cao sự nghiệp đao búa, ông trùm kéo đàn em của mình sang Quảng Ninh báo thù rửa hận cho cho người anh kết nghĩa. Sau trận đâm chém, đàn em của Trường đa số bị bắt, còn gã may mắn trốn thoát. Trong những ngày Trường  sống chui lủi, trốn tránh pháp luật, nhân duyên đưa đẩy đời chị đến với gã.

 Trong các giai thoại về Trường “trộm” cho biết gã là người rất đa tình. Trường đi đến đâu cũng có người đẹp theo. Ngay cả khi bị bắt, gã cũng đang cặp với một nữ sinh Hà thành. Với ông trùm, đấy chính là vỏ bọc để hắn qua mặt công an. Nhưng trong số những người phụ nữ đi qua đời gã, người để lại những ấn tượng sâu đậm nhất chính là Nguyễn Hồng Anh (28 tuổi) nhà ở bên cầu Hạ Lý (quận Hồng Bàng, TP. Hải Phòng). Trao con tim một lòng một dạ với gã, nhưng khi Trường bị bắt, chị mới nhận ra một đời con gái, tình yêu của mình đã bị gã lừa gạt. Cả một thời gian dài, chị đã sống trong đau khổ, tủi nhục. Chị đã từng rất căm giận gã, nhưng càng hận chị lại thấy càng thương, càng yêu gã nhiều hơn.

Chân dung “ông trùm giang hồ” dùng súng hoa cải đầu tiên ở đất Cảng nổi tiếng đa tình.

Khi ấy Hồng Anh mới 20 tuổi, nhà chị có 3 chị em, Hồng Anh là con cả. Bố mẹ chị quanh năm bám sông Tam Bạc mưu sinh. Học hết phổ thông, Hồng Anh thương bố mẹ già lam lũ vất cả nuôi các con nên chị không thi vào đại học mà lựa chọn cho mình một con đường đi riêng. Hồng Anh học nghề cắt tóc. Sau hai năm vừa học vừa làm, cô gái trẻ này tự mở cho mình một salon riêng ở bên cầu Hạ Lý.  Hồng Anh xinh đẹp tinh khôi khiến nhiều chàng trai Tam Bạc để ý, tán tỉnh. Nhưng trong lòng chị khi ấy, chỉ muốn lao động kiếm tiền phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học, chuyện riêng tư chị chưa muốn nghĩ đến. Chị khéo tay, ngày nào cũng có khoảng đôi chục lượt khách. Nhưng có một người thanh niên có khuôn mặt lãng tử, phong trần khiến chị đặc biệt để ý. Đấy là Trường “trộm”, ông trùm sử dụng súng hoa cải.

Lúc ấy Trường đã có vợ và một cậu con trai nhỏ ở quê, để trốn tránh cơ quan điều tra, ông trùm dạt về bến xe Tam Bạc sống nhờ “bóng” của một người đã từng chịu ơn gã. Trong ký ức của chị, Trường lạnh lùng không buông lời đùa cợt, trêu nghẹo tán tỉnh như những người khách nam khác. Ngay chiều hôm sau, Trường lại ghé vào quán. “Vẫn vẻ mặt lạnh lùng như vậy, anh bảo tôi gội đầu cho anh. Những ngày sau đó cứ tầm giờ đấy anh lại đến. Tôi cũng tò mò về người khách lạ, nhưng nhìn thấy đôi mắt sắc lẹm, khuôn mặt sương gió của anh nên tôi không hỏi”, chị nhớ lại.

Gần 1 tuần sau, Trường mới bắt chuyện với chị, theo thời gian hai người thân thiết, gần gũi. Đối với Hồng Anh, Trường như một món ăn, một thứ gia vị không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày, một ngày gã không đến quán, chị nhớ gã đến cồn cào da diết. Một lần chị mạnh dạn hỏi gã: “Quán em có gì đặc biệt mà ngày nào anh cũng đến vậy?”. Thì gã bảo: “Đó chỉ là cái cớ thôi, anh làm lái xe ở bến Tam Bạc, cuộc sống bon chen, khiến anh mệt mỏi lắm. Nhưng mỗi lần đến quán em gội đầu anh cảm thấy dễ chịu, thoải mái”. Câu trả lời ấy của gã khiến trái tim chị thổn thức. Gã không nói yêu chị nhưng lại luôn tỏ ra quan tâm đến chị.

Salon của chị khá đắt khách, vì thế mà nhiều cửa hiệu khác ghen ghét. Một chiều có bốn kẻ bặm trợn, xăm trổ đầy mình đến quán chị gây rối. Chúng đập phá bảng hiệu, đồ đạc trong tiệm. Một tên túm áo chị, đe dọa: “Mày chọn đi, mày hay cái cửa hiệu này”, chị run bần bật van xin hắn. Nhưng hắn vẫn không buông tha, một cái tát trời giáng thẳng vào mặt, chị thấy trời đất như quay cuồng. Khi chị tỉnh lại, thì bốn tên kia đã bỏ chạy thục mạng. Trước mặt chị là Trường, chị khóc nức nở. Gã nhẹ nhàng hỏi chị: “Em không sao chứ? Mọi việc đã qua rồi. Bọn nó không dám đến làm phiền em nữa đâu”. Ngay hôm sau, bốn kẻ đến phá tiệm và hành hung Hồng Anh đã đến xin lỗi. Một tên bảo: “xin chị bỏ qua cho chúng em. Bọn em không biết chị là bạn gái của anh Trường”. Tiếp đó, bọn chúng sửa lại bảng hiệu và bồi thường lại cho chị. Trước khi đi, chúng còn bảo: “Có kẻ nào đến đây gây rối chị cứ kêu bọn em”, chị cho biết.

Lúc ấy chị đâu biết, Trường là giang hồ khét tiếng, chỉ cần nghe danh là nhiều người run sợ. “Tôi có hỏi anh là ai sao bọn chúng nể và sợ anh thế. Thì anh ấy bảo: “Đặc thù nghề của anh , em biết rồi đấy. Dân anh chị ở đất Tam Bạc anh còn lạ mặt ai đâu. Nếu ai động đến người mà anh yêu thương, anh không để cho nó yên”, gã đã tỏ tình với chị như vậy. Hồng Anh cảm nhận thấy được ở Trường là một người đàn ông mạnh mẽ, bản lĩnh, có thể che chở mình. Đúng hơn như những gì Hồng Anh chia sẻ, một cô gái mới lớn như chị yêu cái bụi bặm, giang hồ của gã.

Khi đã yêu nhau, Trường ít nói về gia đình, nếu Hồng Anh có hỏi thì gã chỉ bảo đều là những ký ức đau buồn. “Mẹ anh là vợ lẽ, bà đã mất. Bố không quan tâm tới con cái, 15 tuổi, anh đã phải tự mình mưu sinh trên các bến cảng. Anh mơ có một gia đình”, ông trùm đã nói với chị như vậy.

Trường “trộm” luôn tỏ ra chân thành và chị đã không nghi ngờ những gì gã chia sẻ. Hồng Anh đã trao cho ông trùm cái quý giá nhất của đời con gái và bắt đầu cho những chuỗi ngày đau khổ.

 Ông Lê Xuân Thậm bố Trường “trộm” tâm sự với pv

Bộ mặt thật của người tình…

Cái khéo của ông trùm là che giấu thân phận. Để cô bạn gái không nghi ngờ về mình, gã luôn tỏ ra thắng thắn với Hồng Anh, phơi bày hết cho người tình xem. “Tôi vẫn tin là anh làm lái xe ở bến Tam Bạc. Anh ăn ngủ luôn ở bến. Thỉnh thoảng mới về thăm tôi. Nhiều lần thấy anh đi lại với dân xã hội. Biết người trong giang hồ phức tạp, tôi cũng khuyên anh không nên qua lại với họ. Vì giờ anh sống không chỉ có mình anh mà còn có tôi và con”, người vợ không hôn thú của trùm giang hồ một thời tâm sự.

Cuối năm 2006, ông trùm bị bắt, kết thúc một đời đao búa, chị mới biết bộ mặt thật của kẻ mà mình đã trao thân gửi phận. Lúc ấy, cháu Lê Xuân Ánh Sáng, giọt máu của Trường với chị mới được 7 ngày tuổi. Khi nghe các điều tra viên cho biết chồng hờ bị bắt vì giết người, cướp của, đâm chém…chị chết lặng. “Tôi không ngờ anh lại là một ông trùm khét tiếng, giết người không ghê tay”, người phụ nữ xinh đẹp ngày xưa giờ vẫn vậy, nhưng đôi mắt u buồn, lặng trĩu.

Chị cũng từng nghe danh về một ông trùm là Trường “trộm”, nhiều khi hai người gần gũi nhau chị còn đùa “có khi nào là anh không nhỉ?”, gã chỉ cười bảo “gan anh bé lắm”. Vậy mà đùa thành thật. Nhưng đến giờ chị vẫn chưa tin được điều ấy, bởi khi ở bên chị, ông trùm như biến thành một người khác. Theo chị, Trường khá ngang tàng nhưng lại rất chiều ý mình. “Tính từ khi quen và yêu nhau đến ngày anh bị bắt đâu có gần 1 năm, nước mắt đau nhiều hơn là hạnh phúc. Nhưng với tôi đấy là những ngày đẹp nhất, vì được anh yêu và yêu anh”, Hồng Anh nhớ lại.

Cũng vì yêu Trường, khi biết mình mang trong mình giọt máu của gã, chị đã hỏi: “Chúng mình cưới nhau được không anh”, thì gã bảo: “Anh đang để tang mẹ.  Xin lỗi, vì anh đã làm em khổ. Anh sẽ có trách nhiệm với con và em”. Hồng Anh tâm sự, với chị lúc ấy điều quan trọng không phải là trách nhiệm, mà chị cần ở đây là sự chân thành với tình yêu, tình phụ tử của Trường. Một cô gái ngoan hiền, thương bố mẹ là tấm gương của hai đứa em lại không chồng mà chửa. Người thân bạn bè đều thất vọng về chị. Trong mắt mọi người giờ chị là đứa con gái hư hỏng. “Bạn bè khinh rẻ, bố mẹ từ mặt cấm cửa về nhà. Từ lúc thai nghén đến lúc sinh cháu, tôi đều sống trong cô độc”, chị cho biết.

 Nhưng điều khiến chị luôn suy nghĩ là tại sao người yêu không đưa mình về ra mắt mọi người trong gia đình gã, thắp cho mẹ Trường một nén nhang vì giờ chị đã là người nhà họ Lê Xuân. “Tôi bảo Trường đưa mình về quê  thì anh gạt đi, anh bảo: “anh với bố từ mặt nhau rồi. Ngoài em ra, anh không còn ai thân thích. Để bù đắp lại những điều ấy, anh quan tâm và chăm sóc tôi những ngày tôi mang bầu. Nhưng lúc tôi chuẩn bị sinh cháu 1 tháng, anh bảo lên Hà Nội làm ăn rồi từ đấy tôi không liên lạc được anh nữa cho đến ngày…”, chị bỏ lửng câu nói. Khó có thể tả được người phụ nữ khi vượt cạn mong chồng ở bên cạnh như thế nào.

 Trường đã lừa dối và gạt chị khi đã có vợ con ở quê, ngẫm lại những cay đắng mà mình phải chịu, chị đã căm giận gã đàn ông bội bạc ấy rất nhiều. Nhưng khi nghe điều tra viên thuật lại, trong trại tạm giam ông trùm đã khóc vì nhớ và lo lắng cho hai mẹ con chị ở nhà, người phụ nữ này đã quên đi hết những oán hận. Chị đã đặt tên con là Lê Xuân Ánh Sáng theo ý của ông trùm cùng với lời nhắn nhủ “Em hãy thay anh nuôi dạy con trai chúng mình thành người lương thiện, đừng để con đi vào vết xe đổ của anh”.

Chị vẫn sống cùng con trai ở tiệm cắt tóc, nơi gắn với những kỷ niệm một thời với ông trùm sử dụng súng hoa cải. “Tôi đã đưa cháu về quê anh nhận tổ tông. Dù chưa được anh cưới xin, nhưng từ lâu tôi đã là vợ của Trường. Mỗi tháng hai mẹ con lại vào thăm anh. Mỗi lần rời khỏi trại giam tôi đều hy vọng có thêm một ngày nữa để cháu Sáng được gặp bố.

 Khi bị cơ quan điều tra bắt, Trường “trộm” tức Lê Xuân Trường (SN 1982, trú tại xóm Chợ, xã Minh Đức, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) lỳ lợm, ngoan cố, gã không hé răng khai bất cứ điều gì. Trong một lần hiếm hoi, gã tâm sự với một điều tra viên về một người vợ ở quê đang mang thai sắp đẻ. Trong đôi mắt sắc lạnh của ông trùm giết người không ghê tay cố giấu đi sự lo lắng trong lòng về người vợ ở quê. Khi biết tin vợ mình đã sinh em bé được 7 ngày, đúng ngày gã bị bắt. Trường “trộm” đã gục đầu xuống bàn khóc nấc lên từng tiếng trước khi kể lại tỷ mỉ, chi tiết những vụ giết người, cướp tài sản, trả thù cá nhân mà mình đã từng gây ra. Những ngày trong phòng biệt giam dài dằng dặc, gã nghĩ đến gia đình rất nhiều. Ông trùm khét tiếng một thời từng tâm sự rằng, gã ân hận, day dứt vì mình chưa làm trọn trách nhiệm của người chồng người cha .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vĩ Nguyên
(Theo Congluan.vn)

 

Theo Em Đẹp
Đồ dùng nhà cửa đồng giá 29K

TẶNG TỚ 1 LIKE RỒI XEM TIẾP NHÉ!

×